Wiki

Châu Phi

Châu Phi
Châu Phi
Diện tích 30.221.532 km2 (11.668.599 dặm vuông Anh)
Dân số 1.268.943.872 (11/2017)
Mật độ dân số 30.51/km2
Tên gọi dân cư châu Phi
Quốc gia Danh sách các quốc gia và vùng lãnh thổ châu Phi
Phụ thuộc External (3)

Danh sách

  • Mayotte
  • Réunion
  • Saint Helena, Ascension và Tristan da Cunha

Internal (4)

Danh sách

  • Quần đảo Canaria
  • Ceuta
  • Madeira
  • Melilla
Ngôn ngữ Ngôn ngữ châu Phi
Múi giờ UTC-1 to UTC+4
Thành phố lớn nhất Lagos

Châu Phi
Hình ảnh của châu Phi chụp từ vệ tinh

Châu Phi hay Phi Châu (l’Afrique, Africa) là châu lục đứng thứ hai trên thế giới về dân số (sau châu Á), thứ ba về diện tích (sau châu Á và châu Mỹ). Với diện tích khoảng 30.221.532 km² (11.668.599 mi²) bao gồm cả các đảo cận kề thì nó chiếm 20,4% tổng diện tích đất đai của Trái Đất. Với 1.225.100.000 người sinh sống ở 54 quốc gia tính đến 2016, châu Phi chiếm khoảng 16,4% dân số thế giới

Tên gọi


Châu Phi
Bản đồ thế giới chỉ ra châu Phi về mặt địa lý

Tên gọi trong tiếng Việt của châu Phi bắt nguồn từ tên gọi tiếng Trung “非洲” (âm Hán Việt: Phi châu). Chữ “Phi” 非 trong “Phi châu” 非洲 là gọi tắt c “Phi Lợi Gia” 阿非利加. “A Phi Lợi Gia” (阿非利加 – “Ā fēi lì jiā”) là phiên âm tiếng Trung của danh xưng tiếng Bồ Đào Nha “África”.

Từ “África” trong tiếng Bồ Đào Nha bắt nguồn từ tên gọi tiếng La-tinh “Africa”.

Tên gọi Africa được người châu Âu sử dụng thông qua người La Mã cổ đại, là những người sử dụng tên gọi Africa terra – “vùng đất Afri” (số nhiều, hay “Afer” ở dạng số ít) – để chỉ phần miền bắc của châu lục này, như là tỉnh Africa với thủ đô của nó là Carthage, tương ứng với Tunisia ngày nay.

Nguồn gốc của Afer có thể có từ:

  • Trong tiếng Phoenicia `afar – tức là “bụi”;
  • Afri, một bộ lạc – có thể là Berber – là những người sống ở Bắc Phi trong khu vực Carthage;
  • Trong tiếng Hy Lạp từ aphrike có nghĩa là “không có lạnh” (xem thêm Danh sách các tên gọi khu vực truyền thống của người Hy Lạp);
  • hoặc từ chữ aprica trong tiếng Latinh có nghĩa là “có nhiều nắng”.

Nhà sử học Leo Africanus (1495-1554) cho là nguồn gốc của từ phrike có nghĩa là “lạnh và sự khiếp sợ” trong tiếng Hy Lạp khi tổ hợp với tiền tố phủ định a-, có nghĩa là vùng đất không có lạnh và sự khủng khiếp. Nhưng sự thay đổi của âm từ ph sang f trong tiếng Hy Lạp có thể chỉ có từ thế kỷ I, vì thế trên thực tế nó khó có thể là nguyên gốc của tên gọi.

Ai Cập đã từng được những người cổ đại coi như là một phần của châu Á, và lần đầu tiên nó được gắn với châu Phi nhờ công của nhà địa lý Ptolemy (85-165) là người đã chấp nhận Alexandria như là kinh tuyến gốc và coi kênh đào Suez và Hồng Hải như là ranh giới giữa châu Á và châu Phi. Khi người châu Âu có thể hiểu ra quy mô thực sự của châu lục này thì ý tưởng về Africa cũng đã được mở rộng cùng với hiểu biết của họ.

Vị trí


Châu Phi
Châu Phi trong hình, với châu Nam Cực ở phía nam và sa mạc Sahara cũng như bán đảo Ả Rập ở phía trên của Địa Cầu

Châu Phi là phần lớn nhất trong số 3 phần nổi trên mặt nước ở phía nam của bề mặt Trái Đất. Nó bao gồm khu vực bao quanh một diện tích khoảng 30.221.532 km² (11.668.599 mi²) tính cả các đảo. Đại bộ phận diện tích nằm giữa chí tuyến Bắc và chí tuyến Nam nên có khí hậu nóng quanh năm.

Bị Địa Trung Hải ngăn cách với châu Âu, đại lục này nối liền với châu Á về phía tận cùng đông bắc bằng eo đất Suez (bị cắt ngang bởi kênh đào Suez) có bề rộng 130 km (80 dặm). Về mặt địa lý thì bán đảo Sinai của Ai Cập nằm về phía đông kênh đào Suez (thông thường cũng được coi như là thuộc châu Phi). Từ điểm xa nhất về phía bắc là Ras ben Sakka ở Tunisia, nằm về phía tây mũi Blanc, ở vĩ độ 37°21′ bắc, tới điểm xa nhất về phía nam là mũi Agulhas ở Nam Phi, 34°51′15″ nam, có khoảng cách khoảng 8.000 km (5.000 dặm); từ Cabo Verde, 17°33′22″ tây, tức điểm xa nhất về phía tây tới Ras Hafun ở Somalia, 51°27′52″ đông, có khoảng cách xấp xỉ 7.400 km (4.600 dặm). Độ dài của bờ biển là 26.000 km (16.100 dặm). Sự thiếu vắng các chỗ lõm sâu dọc theo bờ biển được so sánh thể hiện theo thực tế bằng tầm cỡ châu Âu, nơi có diện tích chỉ 9.700.000 km² (3.760.000 ml2) nhưng lại có đường bờ biển tới 32.000 km (19.800 dặm).

Các đường cấu trúc chính của châu lục này được thể hiện theo cả hai hướng tây-đông (ít nhất là ở phần bán cầu bắc) của những phần nằm về phía bắc nhiều hơn và hướng bắc-nam ở các bán đảo miền nam. châu Phi vì thế có thể coi là tổ hợp của hai phần vuông góc với nhau, phần phía bắc chạy theo hướng từ đông sang tây, phần phía nam chạy theo hướng bắc-nam.

Địa hình

Địa hình châu Phi khá đơn giản. Có thể coi toàn bộ lục địa là một khối cao nguyên khổng lồ, cao trung bình 750m; trên đó chủ yếu là các sơn nguyên xen các bồn địa thấp. Phần đông của lục địa được nâng lên mạnh, nền đá bị nứt vỡ và đổ sụp, tạo thành nhiều thung lũng sâu, nhiều hồ hẹp và dài. châu Phi có rất ít núi cao và đồng bằng thấp.

Khoáng sản


Châu Phi có nguồn khoáng sản phong phú, là châu lục đang nắm giữ 90% lượng Cobalt, 90% Platin, 50% Vàng, 98% Crom, 70% Tantan, 64% Mangan và một phần ba lượng Urani của thế giới. Cộng hòa Dân chủ Congo có 70% lượng Coltan của thế giới. Guinea là quốc gia xuất khẩu Bô xít lớn nhất thế giới. Ngoài ra, còn có dầu mỏ và khí đốt.

Khí hậu


Châu Phi có khí hậu nóng, nhiệt độ trung bình năm trên 80°C, thời tiết ổn định. Lượng mưa tương đối ít và giảm dần về phía hai chí tuyến, hình thành những hoang mạc lớn, lan ra sát biển. Sa mạc Sahara là hoang mạc cát lớn nhất thế giới.

Các môi trường tự nhiên của châu Phi nằm đối xứng qua xích đạo:

– Môi trường xích đạo ẩm với thảm thực vật rừng rậm xanh quanh năm, gồm bồn địa Congo và miền duyên hải phía bắc vịnh Guinea.
– Hai môi trường nhiệt đới:càng xa Xích đạo lượng mưa càng giảm, rừng rậm nhường chỗ cho rừng thưa & xavan cây bụi. Nhờ nguồn thức ăn phong phú, xavan là nơi tập trung nhiều động vật ăn cỏ (ngựa vằn, sơn dương, hươu cao cổ…) và động vật ăn thịt (sư tử, báo gấm…)
– Hai môi trường hoang mạc, gồm sa mạc Sahara ở phía bắc & hoang mạc Kalahari, hoang mạc Namib ở phía nam. Khí hậu khắc nghiệt, mưa rất hiếm, biên độ nhiệt giữa ngày và đêm lớn. Thực vật, động vật nghèo nàn.
– Hai môi trường địa trung hải ở phần cực Bắc và phần cực Nam châu Phi. Mùa đông mát mẻ và có mưa, mùa hạ nóng và khô. Thảm thực vật là rừng cây bụi lá cứng.

Lịch sử


Châu Phi
Bản đồ chỉ ra sự phân bổ các ngữ hệ và một số ngôn ngữ chính ở châu Phi. Hệ Phi-Á mở rộng tới Sahel và Tây Nam Á. Hệ Niger-Congo được phân chia để chỉ ra kích thước của nhóm ngôn ngữ Bantu

Theo phần lớn các ước tính thì châu Phi có trên cả ngàn ngôn ngữ. Có 4 ngữ hệ chính có nguồn gốc bản địa ở châu Phi.

  • Ngữ hệ Phi-Á là ngữ hệ của khoảng 240 thứ tiếng và 285 triệu người sử dụng trải khắp Bắc Phi, Đông Phi, Sahel và Tây Nam Á.
  • Ngữ hệ Nin-Sahara bao gồm hơn 100 thứ tiếng được khoảng 30 triệu người sử dụng. Các tiếng Nil-Sahara chủ yếu sử dụng ở Tchad, Sudan, Ethiopia, Uganda, Kenya và bắc Tanzania.
  • Ngữ hệ Niger-Congo bao phủ phần lớn châu Phi hạ Sahara và có lẽ là họ ngôn ngữ lớn nhất thế giới khi nói đến như là có nhiều thứ tiếng khác nhau. Một điều đáng chú ý trong số đó là các tiếng Bantu được nói nhiều nhất ở khu vực hạ Sahara.
  • Ngữ hệ Khoisan có số lượng trên 50 thứ tiếng và được khoảng 120.000 người nói ở miền nam châu Phi. Nhiều thứ tiếng trong họ ngôn ngữ này đang ở trong tình trạng mai một. Người Khoi và San được coi là những cư dân nguyên thủy của vùng này.

Các ngôn ngữ châu Âu cũng có một số ảnh hưởng đáng kể; tiếng Anh, tiếng Pháp, tiếng Bồ Đào Nha và tiếng Tây Ban Nha là các ngôn ngữ chính thức tại một số nước do kết quả của quá trình thực dân hóa. Tại Cộng hòa Nam Phi, nơi có một lượng đáng kể người gốc châu Âu sinh sống, thì tiếng Anh và tiếng Afrikaan là ngôn ngữ bản địa của một bộ phận đáng kể dân chúng.

Văn hóa


Thay vì có một nền văn hóa, châu Phi có một lượng lớn các nền văn hóa pha tạp lẫn nhau. Sự khác biệt thông thường rõ nhất là giữa châu Phi hạ Sahara và các nước còn lại ở phía bắc từ Ai Cập tới Maroc, những nước này thường tự gắn họ với văn hóa Ả Rập. Trong sự so sánh này thì các quốc gia về phía nam sa mạc Sahara được coi là có nhiều nền văn hóa, cụ thể là các nền văn hóa trong nhóm ngôn ngữ Bantu.

Sự phân chia còn có thể thực hiện bằng cách chia châu Phi nói tiếng Pháp với phần còn lại của châu Phi, cụ thể là các cựu thuộc địa của Anh ở miền nam và miền đông châu Phi. Một cách phân chia có khuyết điểm khác nữa là sự phân chia thành những người Phi theo lối sống truyền thống với những người có lối sống hoàn toàn hiện đại. Những “người truyền thống” đôi khi lại được chia ra thành những người nuôi gia súc và những người làm nông nghiệp.

Nghệ thuật châu Phi phản ánh tính đa dạng của nền văn hóa châu Phi. Nghệ thuật có tuổi cao nhất còn tồn tại ở châu Phi là những bức chạm khác 6000 năm tuổi tìm thấy ở Niger, trong khi Đại kim tự tháp Giza ở Ai Cập là tổ hợp kiến trúc cao nhất thế giới trong khoảng 4000 năm cho đến khi người ta xây dựng tháp Eiffel. Tổ hợp các nhà thờ xây bằng đá ở Lalibela, Ethiopia, trong đó Nhà thờ St. George là đại diện, được coi là một kỳ công khác của ngành công trình.

Âm nhạc châu Phi là một trong các dạng nghệ thuật năng động nhất. Ai Cập đã có một lịch sử lâu đời gắn liền với sự trung tâm văn hóa của thế giới Ả Rập, trong khi các giai điệu âm nhạc của châu Phi hạ Sahara, cụ thể là của Tây Phi, đã được truyền thông qua buôn bán nô lệ xuyên Đại Tây Dương thành các loại nhạc blues, jazz, reggae, rap và rock and roll hiện đại. Âm nhạc hiện đại của châu lục này bao gồm các bài hát hợp xướng tổ hợp cao của miền nam châu Phi và các điệu nhảy soukous, chi phối bởi âm nhạc của Cộng hòa Dân chủ Congo. Sự phát triển gần đây trong thế kỷ XXI là sự nổi lên của hip hop châu Phi, cụ thể là dạng ở Sénégal là pha trộn với mbalax truyền thống. Gần đây ở Nam Phi, một dạng âm nhạc liên quan tới nhạc house (thể loại nhạc sử dụng các thiết bị âm nhạc điện tử – là sự phối trộn của disco và pop, tên gọi có từ câu lạc bộ Warehouse ở Mỹ) được biết dưới tên gọi kwaito đã được phát triển, mặc dù nước này là quê hương của các dạng nhạc jazz Nam Phi, trong khi âm nhạc của người Afrikaan là hoàn toàn khác biệt và chủ yếu là âm nhạc Boere truyền thống và các dạng của âm nhạc dân tộc hay Rock.

  • Danh sách các nhạc sĩ châu Phi
  • Danh sách các nhà văn châu Phi
  • Điện ảnh châu Phi

Tôn giáo


Người Phi châu theo nhiều loại tôn giáo, với Kitô giáo và Hồi giáo là phổ biến nhất. Khoảng 40% dân số châu Phi là người theo Kitô giáo và 40% theo Hồi giáo. Khoảng 20% còn lại chủ yếu theo các tôn giáo châu Phi bản địa. Một lượng nhỏ người Phi cũng theo các tín ngưỡng của Do Thái giáo, chẳng hạn như các bộ lạc Beta Israel và Lemba.

Các tôn giáo châu Phi bản địa có xu hướng tiến hóa quanh thuyết vật linh và tục thờ cúng tổ tiên. Tư tưởng chung của các hệ thống tín ngưỡng truyền thống là sự phân chia thế giới tâm linh thành “có ích” và “có hại”. Thế giới tâm linh có ích thông thường được cho là bao gồm linh hồn tổ tiên giúp đỡ cho con cháu của họ hay các thần linh có sức mạnh để bảo vệ toàn bộ cộng đồng tránh khỏi các thảm họa tự nhiên hoặc sự tấn công của kẻ thù; trong khi đó thế giới tâm linh có hại bao gồm linh hồn của các nạn nhân bị sát hại – là những người được chôn cất mà không có các nghi thức mai táng đúng cách và các loại ma quỷ mà các ông đồng, bà cốt sử dụng để tạo ra bệnh tật cho kẻ thù của họ. Trong khi tác động của các dạng nghi lễ thờ cúng nguyên thủy này vẫn còn tiếp diễn và có ảnh hưởng sâu sắc thì các hệ thống tín ngưỡng đó cũng tiến hóa nhờ sự tiếp xúc với các loại tôn giáo khác.

Sự hình thành của vương quốc cổ đại ở Ai Cập trong thiên niên kỷ 3 TCN đã đánh dấu tổ hợp tín ngưỡng tôn giáo đầu tiên được biết trên châu lục này. Vào khoảng thế kỷ IX TCN, Carthage (ngày nay là Tunisia) đã được người Phoenicia thành lập, và trở thành trung tâm vũ trụ lớn của thế giới cổ đại, trong đó các thần thánh từ Ai Cập, La Mã cổ đại và nhà nước-thành phố Etruscan đã được thờ cúng.

Nhà thờ của Chính thống giáo Ethiopia có niên biểu chính thức từ thế kỷ IV, và vì thế là một trong các nhà thờ đầu tiên của Kitô giáo đã được xây dựng ở một nơi nào đó. Ở giai đoạn đầu thì tính chất chính thống của Kitô giáo đã có ảnh hưởng tới các vùng là Sudan ngày nay và các khu vực lân cận khác; tuy nhiên sau sự phổ biến của Hồi giáo thì sự phát triển của Kitô giáo đã bị chậm lại và bị hạn chế chỉ ở những vùng cao nguyên.

Hồi giáo vào châu Phi khi người theo đạo này xâm chiếm Bắc Phi vào khoảng giữa các năm từ 640 tới 710, bắt đầu từ Ai Cập. Họ đã thành lập ra Mogadishu, Melinde, Mombasa, Kilwa và Sofala, tiếp theo là việc buôn bán theo đường biển dọc theo bờ biển Đông Phi và phổ biến xuyên qua sa mạc Sahara tới phần châu Phi nội địa – theo con đường thương mại của người Hồi giáo. Người Hồi giáo cũng là những người châu Á sau đó định cư ở các vùng châu Phi là thuộc địa của Anh.

  • Nhiều người Phi đã chuyển sang theo dạng châu Âu của Kitô giáo trong thời kỳ thuộc địa. Trong những thập niên cuối của thế kỷ XX các giáo phái khác nhau của Kitô giáo đã phát triển nhanh. Một số các giáo chủ người Phi của Giáo hội Công giáo La Mã đã được nói đến như là các ứng viên cho chức vụ Giáo hoàng. Những người theo Kitô giáo ở châu Phi dường như là bảo thủ hơn so với những người đồng tôn giáo ở phần lớn các nước công nghiệp, điều này gần đây dẫn tới những rạn nứt trong các giáo phái, chẳng hạn như giữa Anh giáo và Phong trào Giám lý.

Châu Phi
Bản đồ chính trị châu Phi

Các quốc gia độc lập


Đông Phi

Đông Phi bao gồm

  • Châu Phi Burundi (đôi khi được coi là một phần của khu vực Trung Phi)
  • Châu Phi Kenya
  • Châu Phi Mozambique (đôi khi được coi là một phần của khu vực Nam Phi)
  • Châu Phi Rwanda (đôi khi được coi là một phần của khu vực Trung Phi)
  • Châu Phi Tanzania
  • Châu Phi Uganda

Đông Bắc Phi

  • Châu Phi Djibouti
  • Châu Phi Eritrea
  • Châu Phi Ethiopia
  • Châu Phi Somalia (bao gồm cả Châu Phi Somaliland)
  • Châu Phi Sudan
  • Châu Phi Nam Sudan

Trung Phi

  • Châu Phi Angola (đôi khi được coi là một phần của khu vực Nam Phi)
  • Châu Phi Burundi (đôi khi được coi là một phần của khu vực Đông Phi)
  • Châu Phi Cameroon (đôi khi được coi là một phần của khu vực Tây Phi)
  • Châu Phi Cộng hòa Congo
  • Châu Phi Cộng hòa Dân chủ Congo
  • Châu Phi Cộng hòa Trung Phi
  • Châu Phi Guinea Xích Đạo (đôi khi được coi là một phần của khu vực Tây Phi)
  • Châu Phi Gabon (đôi khi được coi là một phần của khu vực Tây Phi)
  • Châu Phi Rwanda (đôi khi được coi là một phần của khu vực Đông Phi)
  • Châu Phi Tchad (đôi khi được coi là một phần của khu vực Tây Phi)
  • Châu Phi Zambia (đôi khi được coi là một phần của khu vực Nam Phi)

Bắc Phi

Châu Phi
Bản đồ tự nhiên châu Phi

  • Châu Phi Algérie
  • Châu Phi Ai Cập (bao gồm cả phần lãnh thổ ở châu Á)
  • Châu Phi Libya
  • Châu Phi Maroc
  • Châu Phi Mauritanie (đôi khi được coi là một phần của khu vực Tây Phi)
  • Châu Phi Tunisia

Nam Phi

  • Châu Phi Angola (đôi khi được coi là một phần của khu vực Trung Phi)
  • Châu Phi Botswana
  • Châu Phi Lesotho
  • Châu Phi Malawi
  • Châu Phi Mozambique (đôi khi được coi là một phần của khu vực Đông Phi)
  • Châu Phi Namibia
  • Châu Phi Cộng hòa Nam Phi
  • Châu Phi Swaziland (nay đổi tên là Eswatini)
  • Châu Phi Zambia (đôi khi được coi là một phần của khu vực Trung Phi)
  • Châu Phi Zimbabwe

Tây Phi

  • Châu Phi Bénin
  • Châu Phi Burkina Faso
  • Châu Phi Cameroon (đôi khi được coi là một phần của khu vực Trung Phi)
  • Châu Phi Bờ Biển Ngà
  • Châu Phi Gabon (đôi khi được coi là một phần của khu vực Trung Phi)
  • Châu Phi Gambia
  • Châu Phi Ghana
  • Châu Phi Guinea Xích Đạo (đôi khi được coi là một phần của khu vực Trung Phi)
  • Châu Phi Guinée
  • Châu Phi Guiné-Bissau
  • Châu Phi Liberia
  • Châu Phi Mali
  • Châu Phi Mauritanie (đôi khi được coi là một phần của khu vực Bắc Phi)
  • Châu Phi Niger
  • Châu Phi Nigeria
  • Châu Phi Sénégal
  • Châu Phi Sierra Leone
  • Châu Phi Tchad (đôi khi được coi là một phần của khu vực Trung Phi)
  • Châu Phi Togo

Các quốc gia châu Phi quần đảo

  • Châu Phi Cabo Verde (khu vực Tây Phi)
  • Châu Phi Comoros (khu vực Nam Phi)
  • Châu Phi Madagascar (khu vực Nam Phi)
  • Châu Phi Mauritius (khu vực Nam Phi)
  • Châu Phi São Tomé và Príncipe (khu vực Trung hoặc Tây Phi)
  • Châu Phi Seychelles (khu vực Đông Phi)

Các lãnh thổ ngoại vi


  • Açores (Bồ Đào Nha)
  • Quần đảo Canary (Tây Ban Nha/Maroc)
  • Ceuta và Melilla (Tây Ban Nha/Maroc)
  • Madeira (Bồ Đào Nha)
  • Mayotte (Pháp)
  • Réunion (Pháp)
  • Saint Helena (bao gồm cả đảo Ascension và Tristan da Cunha trực thuộc) (Anh Quốc)

Lãnh thổ đang tranh cãi


  • Tây Sahara (Maroc đòi chủ quyền)

Chú thích


Xem thêm


  • Danh sách các quốc gia châu Phi theo ngôn ngữ chính thức
  • Danh sách các quốc gia châu Phi theo diện tích
  • Danh sách các quốc gia châu Phi theo GDP danh nghĩa 2012
  • Hội nghị thượng đỉnh G8 lần thứ 31
  • AIDS tại châu Phi
  • Chủ nghĩa vô chính phủ ở châu Phi
  • Triết học châu Phi
  • Liên minh châu Phi
  • Ẩm thực châu Phi
  • Sinh thái học châu Phi
  • Giáo dục ở châu Phi
  • Các khu vực châu Phi
  • Hạ Sahara
  • Các trường đại học ở châu Phi
  • Danh sách các nước châu Phi theo mật độ dân số
  • Danh sách các nước châu Phi theo dân số
  • Danh sách các nước châu Phi theo GDP
  • Danh sách các thị trường chứng khoán châu Phi

Liên kết ngoài


Tin tức

  • allAfrica.com Tin tức/sự kiện, thông tin, thống kê kinh tế, v.v.
  • BBC News In Depth – châu Phi 2005: Thời điểm để thay đổi?
  • Guardian Unlimited – Báo cáo đặc biệt: Lắng nghe châu Phi 05

Thư mục

  • Cơ sở dữ liệu về châu Phi ngày nay
  • Chỉ số về châu Phi-Thư mục của Quốc hội Na Uy về châu Phi
  • LookSmart.com – châu Phi[liên kết hỏng], thư mục thể loại
  • MBendi thông tin kinh doanh chung, ở Nam Phi
  • Dự án thư mục mở – châu Phi Lưu trữ 2008-11-22 tại Wayback Machine thư mục thể loại
  • Yahoo! – châu Phi[liên kết hỏng] thư mục thể loại

Các nguồn nghiên cứu châu Phi

  • Đại học Columbia – Các nghiên cứu về châu Phi
  • Thư viện Quốc hội Mỹ – Phòng đọc về châu Phi và Trung Đông
  • Đại học Stanford – châu Phi nam Sahara
  • Đại học Chicago – Thư viện Joseph Regenstein: Các nghiên cứu về châu Phi
  • Đại học Pennsylvania – Trung tâm nghiên cứu châu Phi

Chính trị

  • Africa Action Lưu trữ 2008-03-25 tại Wayback Machine Africa Action là tổ chức lâu đời nhất ở Mỹ nghiên cứu về các vấn đề của châu Phi. Đây là tổ chức nhà nước nghiên cứu về các hoạt động pháp lý trong chính trị, kinh tế và xã hội ở châu Phi.
  • Chủ nghĩa vô chính phủ ở châu Phi: Lịch sử của phong trào Lưu trữ 2006-08-20 tại Wayback Machine
  • Âm nhạc Pidgin Nigeria[liên kết hỏng] Bài hát bản địa hàng đầu.
  • Nhà hoạt động vô chính phủ người Ai Len tại châu Phi Lưu trữ 2004-12-08 tại Wayback Machine, Tây Phi từ viễn cảnh vô chính phủ.
  • Ủy ban châu Phi Lưu trữ 2008-11-04 tại Wayback Machine

Ảnh và thông tin

  • Jungle Photos Jungle Photos Africa cung cấp các hình ảnh và thông tin về một số nước vùng hạ Sahara.

—end—

Back to top button